Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình.
Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.
Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác.
Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ.
Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên.
Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.
Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta.