Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn.
Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé. Làm ơn nhanh nhanh cho. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.
Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn.
Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Như một thứ bạn bè cho xôm tụ. Đừng thuyết giáo vô ích.
Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.
Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh.
Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ. Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi.
Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết.
Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Có lẽ mình nên im lặng. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt.