Coi như không có chuyện gì xảy ra. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ.
Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ.
Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn.
Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường.
- Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi.
Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Bây giờ là 12h26 đêm.
Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Theo cách mà bạn lựa chọn.
Không được, như thế người ta sẽ nói này nói nọ, ngại chết. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Mọi người bảo bạn hiền lành.