Bạn hoài nghi ư? Càng tốt! Tôi yêu những người hoài nghi. Còn bốn tháng nữa mới hết hạn mướn theo hợp đồng, mà người mướn đã muốn dọn ngay đi và cố nhiên đòi hỏi giao kèo. Chúng tôi biết rằng ông bận nhiều việc lắm; xin ông đừng mất công trả lời thư này.
(Vậy mà nhiều người dám cho rằng bà đần độn vì không thuộc sử ký!). Anh nghĩ tôi có nên giữ chị đầu bếp không? Chẳng hạn, bạn đòi món khoai chiên mà chị hầu bàn đưa lên món khoai nghiền, bạn chỉ cần nói ngọt ngào: "Tôi ân hận vì làm phiền chị, nhưng tôi thích món khoai chiên hơn", thì chị đó vui vẻ trả lời ngay: "Không sao, thưa ông, để tôi đổi hầu ông", vì chị ấy cảm động khi thấy được bạn kính trọng.
Một văn sĩ đã nói: "Nhiều người mời lương y tới chỉ để kể lể tâm sự thôi". 3- Nhân viên đó còn làm cho khách hàng hiểu rằng những kỹ sư của hãng biết rõ về xe hơi, cả ngàn lần hơn khách. Khi ra đi, con quay lại và chào cha: "Thưa cha, con đi!".
bình tĩnh lại lần lần và khi tôi ngưng, ông bảo tôi: "Được. Bất kỳ trong nghề nghiệp nào, trong giai cấp nào, người ta cũng thấy lỗi lầm quan trọng đó. Nhưng nếu ông quyết giữ cái giá mới đó thì xin ông lấy một mảnh giấy và chúng ta cùng xét xem lợi và hại ra sao".
Người đó chỉ còn làm đủ bổn phận thôi. Tôi hiểu, hôm trước không phải anh trông nom bữa tiệc. Xin các bạn nhớ câu này của Lincoln: "Ruồi ưa mật".
Cho nên câu chuyện êm thấm. Về nghề ảo thuật, thiếu gì người biết nhiều hơn ông, nhưng ông có hai đức tính mà người khác không có: Ông Farrell là chủ một biệt thự.
Thực là một tờ báo rất quý cho các gia đình và một trong những tờ báo ấn loát đẹp nhất tại Mỹ. Ông xử trí khéo léo như vầy; ông khen lớn: "Bài diễn văn của anh thiệt hay; đáng khen lắm; không ai làm hơn được. Cho nên hết thảy, giàu, nghèo, ăn trộm, ăn xin.
Có lúc tôi muốn được làm nghề của ông. Mà chính nụ cười quyến rũ của ông lại là khả năng khả ái nhất. Nhà chế tạo ngắm nghía hồi lâu không nói nửa lời rồi tuyên bố: "Để tôi suy nghĩ ít bữa".
"Giám đốc phòng giữ gìn máy móc". Ông Lawes chỉ muốn một nơi nào chắc chắn. Carnegie bèn đề xướng với Pullman hợp hai công ty lại làm một, dùng những lời quyến rũ vạch rõ những lợi chung của sự kết liên đó.
Thành thử ông trưởng tòa đó cho họa sĩ một con chó đáng 100 mỹ kim và bỏ ra một giờ quý báu của ông chỉ vì họa sĩ đã thành thật khen tài nuôi chó và bầy chó của ông. Tôi chỉ mê mẩn nghe thôi. Cho nên xin Ngài nếu có thì giờ quá bộ lại xem giúp chúng tôi để chỉ bảo cho chúng tôi cách sửa đổi, ngõ hầu được giới chuyên môn thâu dùng, thì chúng tôi đội ơn Ngài lắm.