Ngươi có thể đến đó mà lấy. Cho dù nếu chàng chọn đúng vị trí thì Cây Bốn Lá thần kỳ cũng không thể nào mọc lên được ở một nơi đầy đá như vậy được. Sáng hôm sau, Sid thức dậy trong lòng cảm thấy bồn chồn không yên.
Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu rừng Mê Hoặc cả. - Có chắc là ông đang không nói dối ta không? Hay là ông đã nói với gã Sid - hiệp sĩ áo trắng cưỡi con bạch mã - về cái cây đó rồi! Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng.
Nott nhảy xuống ngựa và đi tới phía trước bà. Tuy nhiên cây bốn lá thì rất yếu, vì thế nó cần đất sạch đá thì mới có thể mọc lên được. Nhưng không chỉ có thế, nó còn tuôn xuống khắp cả mọi nơi trong vương quốc, rơi cả xuống cạnh những hiệp sĩ không chấp nhận thách thức của Merlin.
Ta đến đây để thương lượng với mi một việc. - Bởi vì hắn đã lừa mi. Nhưng ngay khi Nott chuẩn bị leo lên lưng ngựa thì Sequoia bắt đầu lên tiếng.
- Ngươi có chắc là không muốn nói chuyện với ta về. - Tại sao ông lại làm như vậy? Tại sao ông lại cho lát nền khu gạch? "Thật là một thứ bụi bặm nhớp nháp, khó chịu!" - mọi người càu nhàu.
Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ. Tất cả các hiệp sỉ đều biết rằng điểm cao nhất trong khu rừng Mê Hoặc chính là Núi Mẹ, nhưng khi Sid đến được Núi Mẹ thì chàng mới nhận thấy độ cao kinh khủng của nó. Chúng phủ xuống con đường mà Nott đang phi ngựa về thành lẫn chỗ mụ phù thủy Morgana nham hiểm.
Bà có biết ta là ai không? Ta là hiệp sĩ Nott đây. Nhưng rồi ông chậc lưỡi đồng ý. Một buổi chiều đẹp như muôn thuở!
Quả là may mắn không bao giờ ở bên tôi. Vào buổi sáng thứ sáu, Nott vẫn buồn bã lang thang trong khu rừng già. Nhưng nếu tôi biết là tôi sẽ sống đến cuối đời với tất cả sự may mắn mang đến từ cây bốn lá bất kể tôi làm gì thì cuộc sống của tôi sẽ vô vị, và tôi sẽ không còn là một hiệp sĩ nữa.
Mụ muốn có cả hai điều: trước tiên mụ muốn Nott giết chết Merlin, và thứ hai mụ muốn lừa Sid đi khỏi nơi này để mụ có thể chiếm được Cây Bốn Lá thần kỳ trong trường hợp nó sẽ mọc đâu đó trong khu rừng này. Ngươi hãy quay về đi, Nott cũng đã đi rồi. Nhưng ta chưa hề nhìn thấy rễ của cây bốn lá nào trong khu rừng này cả.
- Vậy nhà ngươi cứ ở đó mà chờ cái chết. Seqouia im lặng suy nghĩ. Tôi đã dùng hết số tiền mình dành dụm được và chạy vạy đi vay khắp nơi mới mua được nó.