- Xin ông bớt mỉa mai cho. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục.
Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương. Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.
Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
Và một số lí do khác… Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra.
Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Và những cái xác cháy khét lẹt. 000 dành dụm được từ đầu tuần.
Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.
Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Như một con rết hoặc như một con rắn.
Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Cũng chẳng biết sẽ chụp không.
Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp.