Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Ta cõng nàng đi trên sóng.
Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Quả thực lâu lâu cũng thành quen.
, bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.
Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. 1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến.
Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê.
Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi.
Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba.
Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.
Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương.