- Nghĩa là sao? Cậu cũng từng bị như thế à? Tớ tưởng sau vụ rắc rối với Jennifer, mọi chuyện của cậu sẽ thuận buồm xuôi gió chứ? Chiều thứ sáu, James thu dọn bàn làm việc của mình và chuẩn bị rời văn phòng để về nhà. Họ mong muốn tìm ra giải pháp cho những khó khăn mà họ (hay tổ chức của họ) đang gặp phải.
James cảm thấy mình như trở thành một người khác, thoải mái hơn, yêu đời hơn và thành công hơn. Để thay đổi không khí, James bật đĩa nhạc yêu thích của mình lên. Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James.
Nó giống như chiếc đồng hồ bị hỏng. Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây. Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác.
Lúc nào trông ông cũng thoải mái và hòa đồng với các nhân viên. - Không đơn giản đâu. James cảm thấy rất vui.
- Cậu hãy ngồi xuống đi. Trước đây, khi chỉ phải lo phần việc của mình, James luôn hoàn thành rất tốt. Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên.
Điều này giúp ghi nhận những thành công, phát hiện thiếu sót cần khắc phục và rút ra bài học, nếu có. Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng. Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói.
James hiểu những công việc còn lại mà anh sắp sửa giao cho các nhân viên của mình sẽ khó khăn hơn trước. Nhưng không sao cả, James đã quá chán nản trước tình trạng mỏi mệt triền miên của mình và anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì, miễn là có thể tạo ra những kết quả khá hơn - những kết quả mà anh đã nhìn thấy từ cuộc sống của Jones. Mọi chuyện rối lên như tơ vò!
Giờ thì tôi đã hoàn toàn yên tâm. James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu Còn James lúc nào cũng thấy mình có quá nhiều việc phải làm đến nỗi anh không còn chút thời gian nào để nghĩ đến những sở thích của mình nữa, nói chi đến thời gian dành cho gia đình.
Đó phải là một quyển sách thật đơn giản, thực tế và có thể làm thay đổi cuộc sống của người đọc. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn. - James kể ngay trước khi kịp ngồi xuống ghế để mở túi bánh.
Anh chỉ thích tặng hoa cho em, thế thôi. Và mọi việc tệ đến mức tất cả những gì anh muốn chỉ là nhanh chóng hoàn tất một ngày làm việc để có thể về nhà và lăn ra ngủ. Cậu đoán thử xem là chuyện gì nào?