Bà ta có một sắc đẹp mê hồn. Đơn giản chỉ có thế mà thôi, có đúng vậy không? Ta đã sống trong không rừng này hơn một trăm năm mươi năm và chưa có ai từng hỏi ta một câu hỏi ngu ngốc đến thế.
Thế nhưng cả thần Gnome lẫn Bà chúa hồ đều khẳng định với ta rằng chưa từng có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng Mê Hoặc cả. Sid dần dần chìm vào giấc ngủ. Không đơn giản như ngươi nghĩ đâu.
Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ nảy mầm trên mảnh đất của con là vì con đã tạo ra những điều kiện lý tưởng nhất cho nó. Qua các thành công của mình, Alex Rovira và Fernando Trías de Bes đã cùng viết Good Luck để chia sẻ với mọi người. Sid chưa kịp nói hết câu thì đã thấy mặt thần Gnome đỏ ửng lên như trái cà chua.
Tôi đã có tất cả, có những gì mà mình hằng mong muốn và cũng đã mất tất cả. Tại sao? Đơn giản là vì chàng nghĩ về những gì đã làm, những nỗ lực và công sức của mình đã bỏ ra. Điều đầu tiên chàng làm là chạy ngay đến để báo với Merlin rằng mình đã tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ.
Chàng cũng mơ được cầm nó trên tay, tận hưởng mùi có thơm nồng nàn tiết ra từ những chiếc lá hình trái tim xanh biếc. Tôi đã từng nhìn qua hầu như tất cả các loại túi xách hồi còn làm ở các khách sạn sang trọng, vì thế tôi biết người giàu thích những loại túi nào. - Còn tôi thì không thể nào lầm vào đâu đượccái nhìn thẳng thắn và chân thành của cậu.
- Như vậy là cậu đã tin vào cậu chuyện vàtin rằng nó có thật? BÍ MẬT THỨ 6: biết quan tâm, để ý những điều nhỏ nhưng cần thiết. Được rồi, ngươi hãy nói đi, nhưng khẽ thôi.
Cậu chuyện cậu kể đã đến với tôi bởi vì tôi đã đi tìm nó, dù tôi không ý thức là mình đang làm như vậy. Nói lời chào tạm biệt với Merlin, chàng lên đường tiếp tục tìm kiếm những cuộc phiêu lưu, thử thách mới. Không ai khác ngoài anh là người đã đi tìm những điều tưởng chừng như không cần thiết ngay cả sau khi mọi việc dường như đã hoàn tất.
Ta sẽ đi tìm Cây Bốn Lá thần kỳ . Chàng thấy bốn lá hình trái tim của nó mở bung ra hứng lấy những tia nắng mặt trời rực rỡ xuyên qua những nhánh cây khổng lồ bao quanh nó. Khi ngựa chạy, cây kiếm đã tạo nên một đường cắt sâu.
Sự may mắn này không giới hạn về mặt không gian lẫn thời gian. Cậu là người bạn thân duy nhất mà tôi có,mà tôi luôn nhớ về. Quả đúng là mọi việc đã xảy ra như thế.
Sáng hôm sau, Sid thức dậy trong lòng cảm thấy bồn chồn không yên. Chưa bao giờ có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này cả, thậm chí chỉ là một cây ba lá cũng không. Tại sao? Chàng cũng không biết nữa.