Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.
Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém.
Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.
Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Nên không ai có lỗi. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn.
Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Con mèo quanh quẩn bên nách. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.
Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào.