Chúng tôi làm theo luật. Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Hoặc về sau mới lí giải được.
Tất cả đều không sâu đậm. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn.
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Lát sau, thằng em đi vào.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.
Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu. Cũng không được đọc truyện nữa. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt.
Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
Cái này không rõ lắm. Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại.
Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Tôi xịt xịt xịt lên đầu.
Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận. Như bình mình chẳng hạn.