Trái lại, nên thương họ. Không thể nào ca tối nay được đâu!". Phải ráng hết sức để chứng minh rằng mục đích mà cả hai bên đều muốn đạt giống in nhau, nhưng chỉ có phương tiện đưa đến mục đích là hơi khác nhau thôi.
Cha đã đòi hỏi con nhiều quá. Những kẻ đó sướng hơn chúng ta nhiều lắm. Bạn muốn biết một câu thần chú làm ngưng những cuộc cãi lộn, làm tan bất bình, gây thiện cảm và xúi giục người khác chăm chú nghe bạn không? Có?.
Tại sao quả quyết tranh biện với ông ấy? Đừng gây với ai hết". Nhưng tôi ngừng lại và quay lại nói: "Tôi khen thầy. Trong phiên nhóm, một ông tòa hỏi ông S.
Đây là một thí dụ khác. Bà đòi có nhiều vàng, sống một cuộc đời sang trọng, còn ông thì cho giàu có là một tội lỗi. Thế mà trong một trăm người, thì có tới chín mươi người không biết đến, trong chín mươi chín trường hợp.
Bạn có muốn biết làm sao cho một người đàn bà mê bạn không? Cái đó mới tài! Không phải bí quyết của tôi đâu, mà của bà Dorothy Dix. Nhưng tôi chưa thấy phòng làm việc nào lót ván đẹp bằng phòng này. Gặp nhằm lúc mới mua lại được một chiếc mà có lẽ ông khách keo kia sẽ vừa ý, bèn dùng điện thoại mời ông lại cửa hàng để xin chỉ bảo giùm một việc.
Rồi ông trưởng tòa chỉ cho họa sĩ cách nuôi chó lại cẩn thận đánh máy lên giấy, sợ ông này không nhớ hết. Anh bắt nó có quan điểm của anh, có trí xét đoán của anh sao được, tuy rằng anh còn tầm thường lắm đấy! Nhớ lại chút coi! Hồi anh 19 tuổi, anh đã làm những chi nhỉ? Anh có nhớ đã làm việc đó. "Nhà này là kết tinh của biết bao nhiêu năm mơ tưởng.
Sau khi coi hết các phòng rồi, bà đưa tôi đi coi nhà để xe. Làm sao bây giờ? Đi kêu ca với người quản lý khách sạn đó ư? Đem cái thắc mắc của mình tỏ với người ta ư? Từ lúc đó, nó hy vọng, tự tin và tương lai của nó thay đổi hẳn.
Lòng anh thành thật cho nên làm cảm động tất cả thính giả. Sau: khi tôi ngừng nói, hai người bán hàng kia bày lý lẽ của họ ra thì ông bênh tôi mà bẻ lý lẽ của họ. Vậy mà ông có cách nhớ được cả tên, những người thợ máy ông đã gặp.
Chị như bê con, đưa ngón tay vào mõm con vật như mẹ cho con bú, và con vật ngoan ngoãn đi theo ngón tay chị mà vào chuồng. Bông có mắc gì đâu, nhất là lúc giữa mùa. Steinmetz sung sướng.
nhưng các bà về phương diện đó thì khác hẳn và các đức lang quân, xin nhớ kỹ điều đó cho. Một câu trả lời như vậy thì đến hùm thiêng rắn độc cũng phải dịu đi. Cho nên tôi nói rằng những chi tiết mà ông ấy không chịu cho biết, không cần thiết gì hết.