Mất mất người kể chuyện. Tiếc là tôi không phải quí khách. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác.
Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây. Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác.
Vẫn chứng nào tật nấy. Và bản thân những người cùng tầng lớp làm khổ nhau. Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ.
Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì. Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường.
Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Bác ta không tin đâu. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm.
Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó.
Đang định đứng lên đi ăn. Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi.
Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn.
Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Bác là bác rất không hài lòng.