Chả biết đường nào mà lần. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Tôi cười khùng khục trong họng. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.
Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước.
Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Có thể cháu học đêm qua. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu?
Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Mọi người ai cũng lo cho tôi. Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng.
Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.
Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. - Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ.
Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi. Cả món tinh thần cũng thế.
Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Ta đâu ham hố thắng thua.