Hoàn toàn không ngái ngủ. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy. Nói thì hay mà làm thì rất dở. Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày.
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Người bảo nghệ thuật là giản đơn.
Bạn muốn về nhà viết quá. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa. Và bạn có quyền viết cái bạn viết.
Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim.
Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm. Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về.
Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ.
Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô. Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác:
Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Đời sống họ không cần những sự kinh động. Tiếp theo thì còn tùy.
Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Nhiễm thói ấy mất rồi.