Và có lẽ cả hướng thiện. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy.
Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.
Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.
Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Cậu ấy là người tốt.
Tiếng máy của mình đã tắt. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ.
Thoát khỏi trước khi họ chết. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau.
Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay:
Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều. Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về. Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.