Tôi lại thăm ông Doe, người mướn nhà và nói với ông ta: Tôi nói rõ: không phải là vụ ám sát ông mà là cuộc hôn nhân của ông. Thiệt chưa từng thấy ông ta dễ dãi với công ty như vậy bao giờ.
Lời khuyên đó không mới mẻ gì. Ông đắc chí lắm về chỗ có quyền hành như vậy. Tôi hay rằng - lời ông Duvernoy nói - ông ấy nhờ hăng hái hoạt động cho một liên đoàn các chủ nhân khách sạn mà mục đích là phô trương "sự tiếp đãi niềm nở của châu Mỹ", nên được làm hội trưởng hội đó.
Tôi chắc rằng chị chăm nom nhà cửa không có chỗ nào đáng chê, cũng như cách ăn bận của chị vậy. Ông giảng giải với họ một cách thân mật, khéo léo đến nỗi thợ đình công trở lại làm việc mà không hề nhắc tới sự xin tăng lương nữa, mặc dầu trước kia họ chiến đấu dữ tợn như thế. Tuần đó, tôi bận việc lắm, nhưng tôi xin kiếu không dự một bữa tiệc nào để làm vui lòng nhà kỹ nghệ.
Ông nói: "Tại sao ông không cậy ông bạn tôi, Cleveland Rodgers, nhà xuất bản tờ Brooklyn Eagle? Hoặc ông Guy Hickock? Ông ấy đã viết báo 15 năm ở Paris và biết rất nhiều chuyện thú vị. Ông hỏi lại tôi: "Vậy theo ông, bí quyết đó ở đâu?" Tôi đáp: "Người ta nói rằng ông có thể gọi tên được mười ngàn người". "Ben, mày thiệt khó chịu.
Nhưng ông Disraeli đã khôn ngoan mà chịu an phận. Tôi dám cuộc với bạn rằng bữa đó thầy về nhà, vui như sao, kể lại chuyện cho vợ nghe và buổi tối, khi rửa mặt, ngắm bộ tóc trong gương, tự nhủ, "Kể ra tóc mình đẹp thiệt". Ông Gaw tiếp: "Tôi cũng mới hay đây, khi kiếm địa chỉ của ông trong Điện thoại niên giám".
Nhiều năm kinh nghiệm đã dạy cho tôi rằng không thể nào làm đổi ý kiến của bất kỳ một người nào, dù người đó thông minh học thức tới đâu đi nữa! Xin các bạn nghe chuyện ông F. Bà chẳng hoàn toàn chút nào. Mà không ai biết nơi đó rõ hơn ông.
Thế là tôi đã nhận được một tiếng "Phải" rồi. - Đáng lẽ tôi phải có ý tứ một chút. Một người học trò của tôi, có đứa con làm biếng ăn.
Bài đó chẳng hay ho gì, cũng như phần nhiều những bài diễn văn soạn sẵn. Nó mơ mộng muốn thành một danh ca. Hễ có cơ hội thì phải thực hành ngay những quy tắc học được.
Ông hội trưởng nói: "Tôi sẽ nói thay ông". Khi ông Theodore Roosvelt còn làm Thống đốc tỉnh Nữu Ước, đã làm được một thủ đoạn kỳ dị; ông dùng cách ôn hòa khiến thủ lãnh các đảng chánh trị trong tỉnh vui lòng tán thành những cải cách mà trước kia họ phản kháng kịch liệt. Sau cùng, một ngày tươi sáng tới: một truyện nó viết được người ta nhận đăng.
Chưa có gì giúp tôi nhiều bằng phương pháp tự xét và tự cải đó. Có lẽ hôm nay tôi không thích những bài tôi đã viết hôm qua nữa. Cũng không phải để phàn nàn nữa, mà để giảng giải cho người bán hàng nghe, nhưng người này chưa nghe, đã ngắt ngay lời: "Chúng tôi đã bán cả ngàn bộ đồ thứ đó, mà chưa hề có ai kêu nài chi hết".