Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau.
Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.
Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Họ nào có tội tình gì. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.
Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu! Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí.
Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm.
Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu.
Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.
Cái thùng rác lở loét hơn. Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn. Chẳng ai bóc lột ai cả.
Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có.
Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế.