Mực thước và tự nhiên. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường.
Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Không phải ai cũng ít ngộ nhận…
Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi. Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện.
Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng.
Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Cười vui cho dễ sống. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.
Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Chào chị, em cảm ơn, đi ra.
Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ.
Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.
Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích.
Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục.