Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.
Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.
Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức Còn bao nhiêu cái để khám phá.
Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất. Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể.
Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn.
Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Để khám phá đến tận cùng. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc.
Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết.
Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học.
Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió.