Chỉ là ta đang viết. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng.
Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.
Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin.
Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội.
Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.
Ông đã quên những lạc thú ấy. Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Và cô bạn ấy phá lên cười.
Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Nên cứ phải từ từ từ từ. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.
Con mèo lại sán vào tôi. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Định kiến tàn sát sự phong phú.
Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm.
Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con.