Trong mắt mọi người, Watson dễ trở thành kẻ hô hào suông và kiêu ngạo. Phải chăng Watson đã sai lầm? Ông đã ứng xử như thế nào sau đó? Và chính ông làm nên một IBM còn khổng lồ hơn cả cha mình, xét về quy mô.
Có một công ty đã chế tạo ra máy đánh chữ điện tử bằng nhựa tổng hợp. Watson coi Range là thầy dạy nghệ thuật bán hàng đầu tiên, và sự năng động trong kinh doanh. Và do đó, ông quan tâm đến vẻ đẹp của một món hàng.
Mấy tháng trước ông đã diễn thuyết về một doanh nghiệp vinh quang, sức mạnh của đoàn kết với ví dụ về chơi gofl và nguyên tắc cỗ xe ngựa. Nhưng khả năng thương mại thì ít ai thấy. Ông rời khỏi chỗ dựa lưng và chồm người về phía trước, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính mạnh mẽ nhưng lời nói đứt quãng với những lần hắng giọng.
Tuy nhiên, chính những nguyên tắc ứng xử nghề nghiệp mới là chuyện trường tồn hay không. nói rằng, nơi thứ hai sau ngôi nhà của gia đình, nơi Watson thích đến ở là Homestead. Vẫn là thông điệp ngược lại nhiều nhận định mà ông phát biểu trên Forbes ngày
Vàtác giả này nhận định: Hoài bão của IBM đến từ Thomas Watson. Có điều là, ngay cả khi đã tự dặn mình Thomas Watson là một trong số những doanh nhân tạo được cảm hứng, hoài bão cho mọi thời đại.
Cha nghĩ, sợ hãi là động cơ vĩ đại cho thành công. Có thể thấy, công cuộc tiên phong của Watson trong máy tính đã diễn ra kịch tính, trễ tràng vàgấp gáp. Đừng hiểu nhầm tôi trách cứ các anh.
000 chỗ làm mới, ký 18. Đến lượt những điều này vào môi trường doanh nghiệp, nó không chỉ hữu ích cho công ty mà còn đem lại sự thoải mái và thành công của mỗi người, ảnh hưởng lên cuộc sống mỗi cá nhân cả khi rời khỏi công sở. Người ta vừa luôn kính sợ ông vừa nhận cảm hứng khám phá và lao lên phía trước từ ông.
Nhưng nhà nghiên cứu nào cũng nhận thấy ông có một khả năng hùng biện. Đó là lấy lại đức khiêm tốn của kẻ vô địch thiên hạ IBM. Các sách giáo khoa sơ cấp nhất giải thích rằng, nước Mỹ đã tận dụng cơ hội nằm ngoài khu vực chiến tranh thế giới lần hai.
Phòng đọc sách ở cửa ra vào là một thư viện tuyệt đẹp với thảm Ba Tư và lò sưởi vào mùa đông. Trong thành công của Watson, có một phần may mắn. Làm lại cuộc đời ở tuổi 40 thường không dễ chút nào.
Phương pháp quản trị, triết lý kinh doanh, tinh thần doanh nghiệp của Watson đã được thử thách qua thời gian. Nhưng dường như, đó là khát vọng tự thân của Watson hơn là ông muốn IBM trở nên như vậy. Nhưng sự thật là ông cũng không biết gì về máy tính.