Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.
Có người cúi mặt bấm di động. Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.
Phải có mối quan hệ. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.
Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.
Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Tôi biết ông rất yêu vợ.
Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa.
Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối.
Thi thoảng viết nhưng không tiện. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.
Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.
Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.