Ta hấp dẫn cái gì giống ta chứ không hấp dẫn cái gì ta cần. Còn người vợ ông ta thì bỗng bị chứng sưng khớp xương hành dữ dội, thuốc thang, kiêng cử thế nào cũng không bớt, mãi cho tới khi tài chính trong nhà được phong túc hơn thì bệnh mới tuần tự mà lui. Đã 13 năm rồi, không còn ai gọi tôi là "thằng mồ côi thò lò mũi xanh nữa".
Anh không còn việc gì làm nữa, chỉ còn chờ cái chết nó từ từ tới. 000 người chỉ có một người bị sét đánh (nghĩa là phần rủi ro chỉ là 1/350. Thế là không những nửa triệu Mỹ kim trái dâu ấy dành bỏ ế, mà lại còn số dâu trị giá môt triệu Mỹ kim, theo giao kèo, phải mua trong 12 tháng sau nữa.
Những chuyện như vậy hàm hồ quá, bạn không kiểm tra được hết. Thành ra công toi một năm trọn, tôi phải xé bỏ sọt rác và viết lại. Vì vậy mà tôi rất mang ơn tác giả, viết một bài Tựa tôi lấy làm đắc ý để giới thiệu với độc giả, và cuối bài, đề:
Ông ta nói "Tôi không có tài để viết một cuốn sách khả sĩ so sánh với tác phẩm của Shakespeare, nhưng tôi có thể viết một cuốn theo tài năng riêng của tôi được". Bạn và tôi, chúng ta thường thấy một vật gần như trống rỗng; bóng đèn điện. Tôi sống độc thân và chỉ khi nào xỏ kim tôi mới nhớ tới".
Lý trí của ta tựa chiếc tam bản bị sóng nhồi trong một biển sâu thẳm và tối tăm vì dông tố. Anh quyết làm cho công việc buồn tẻ của anh thành ra vui thích. Lúc nào cũng lo sợ không yên.
Nhưng tôi không trốn đâu được hết. "Ngón tay của định mạng khi đã viết rồi thì biến mất. Nói một cách khác, chúng ta cần chú ý đến nỗi khó khăn song đừng lo lắng.
Chắc bạn tự nhủ: Nhưng chuyện đó có chi lạ lùng đâu? Nếu gặp hai đứa trẻ mồ côi đêm Giáng sinh, thì ta cũng thương chúng được; nếu ở Trân Châu nảng, ta cũng vui vẻ làm như Margaret Taylor Yates rồi. Rồi một hôm, bà Loftin khuyên tôi một lời mà tôi hết ưu uất, lo buồn và từ đó, kẻ thù của tôi thành bạn thân của tôi. Chót hết tôi đau đớn đến nỗi không muốn kéo dài đời thêm nữa.
Quy tắc 7: Đừng cho vợ con lãnh tột một lần số tiền bảo hiểm sinh mạng của bạn Rồi tôi tự nhủ: "Phải thôi ngay đi! Không được ưu tư nữa. Tôi đành phải chiều cháu.
Từ lúc đó tôi không cất chân được nữa. Còn nếu tôi đã lầm, thì thiên thần sẽ chứng giám cho thiện ý của tôi và lịch sử sẽ lên án tôi". Nhưng tôi không biện vào bảng thống kê một số bảo đảm đáng giá 750.
Không ai làm được việc đó hết, trừ phi chính bạn, Nhưng điều mà tôi có thể làm được là chỉ cho bạn biết những người khác trừ 50% nỗi lo của họ ra sao - còn bạn phải tự trừ nỗi lo của bạn! Ông không biết chút gì về môn hội hoạ hết, nhưng ông cứ vẽ càn cho óc khỏi phải lo lắng. Sullivan mua một tấm thảm rạp hát của hai người mới lập.