Đừng nhầm bạn với tôi. Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.
Và như thế, em hiện hữu. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn.
Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết.
Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ. Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào.
Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi.
Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.
Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Cảm giác như không thể lành lại được.
Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế. Lúc đó tôi không có nhà.
Nói chung là tốn thời giờ. Tôi định kêu to hơn, lại thôi. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.