Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Mọi người ai cũng lo cho tôi.
Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. (Còn với đàn ông thì không thích rồi).
Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu.
Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc.
Một ngày thả ra nắng mặt trời. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự.
Tôi thì cất lại trong đầu. Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.
Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm. Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.
Lát sau tôi lẻn xuống. Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Biết chỉ để biết mà thôi.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.