Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.
Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa…
Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Xã hội loài người thì phải như thế. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn.
Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường. Lần sau không thế nữa nhé. Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.
Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.
Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội. Với đời người, ngắn lắm.
Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ.
Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự.
Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Chả biết đường nào mà lần. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy.