Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Ra trường bác khao to.
Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này.
Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé.
Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.
Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác. Cơ bản là không muốn lắm. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.
Và danh tiếng thì không có mới buồn cười. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi.
Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá
Cũng như với cuộc đời này. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả.
Đã đi một số cây số. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu.
Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Các anh chị chưa bao giờ dám thế.