Chúng ta có thể trở nên tốt hơn hoặc kém cỏi hơn một người như chúng ta vốn sẽ trở thành Tất cả tùy thuộc vào chính chúng ta. Sau hai mươi bốn giờ, tôi cùng với các em thảo luận cách về mục đích của cuộc thử nghiệm. Đó chính là ý nghĩa của việc trung thực với chính mình.
Trong một cuộc hội thảo nói về lòng tự trọng tôi thực sự ấn tượng trước bài phát biểu của Bill Honig, một trong những thuyết trình viên chính. Ivan Boesky, một nhà tài phiệt nổi tiếng đã nói hơi quá rằng Tham lam đôi khi cũng tốt và chỉ vài tháng sau, ông bị truy tố. Điều đó không chỉ cần thiết mà còn rất quan trọng.
Thường thì họ phải mất khoảng 2 phút để thực hiện phần đầu tiên này. Phải mất một thời gian dài tôi mới nhận ra rằng sự không trung thực là tâm điểm của mọi sự xấu xa và tôi phải trả giá về tinh thần nhiều nhất. Nó thách thức chúng ta đào sâu hơn nguồn lực nội tại khi gặp phải thất bại.
Điều này hoàn toàn khác với sự lãnh đạm. Tên của thầy là Ashbrook Lincoln, và dĩ nhiên, thầy kí tên mình là A. Hầu hết mọi người đều có thể thực hiện ba bước quan trọng nhất là tạo động lực, thiết lập mục tiêu, và làm việc chăm chỉ để đạt đến thành công.
Khi nhìn lại những thất bại của mình, câu hỏi Liệu ta có còn gặp thất bại nữa hay không? không còn ý nghĩa nữa vì chắc chắn tất cả chúng ta đều có lúc sẽ thất bại. Tôi gọi tất cả những hành động trên là hình dung sự việc trong trí não. Đó chính là một hình thức cụ thể của sự lương thiện.
Chúng ta gọi những người không tuân thủ luật lệ là gì? Kẻ dối trá, kẻ lường gạt, kẻ trộm, tên tội phạm. Người chịu học hỏi luôn tích lũy kinh nghiệm sau những thất bại xảy đến. Lấy việc viết ra một cuốn sách để làm ví dụ.
Hãy coi đó là một quy trình cho sự trải nghiệm của chính bạn. Đối với tôi cũng vậy, Tim nói rằng anh ngưỡng mộ về những tâm huyết của tôi đối với nghề, rằng những nỗ lực của tôi chắc chắn sẽ được đền đáp xứng đáng. Hãy dám mạo hiểm và can đảm một chút.
Mỗi người thành công mà tôi từng biết đều nói rằng, kỉ luật là chiếc chìa khóa vạn năng giúp mọi việc được hoàn tất. Tôi yêu cầu từng nhóm sinh viên nêu ra những cách mà chúng tôi có thể giao tiếp bằng lời nói, và chia những cách ấy thành loại tích cực và tiêu cực. Thomas Edison và Albert Einstein không phải là hai con người đầu tiên hiện lên trong tâm trí khi tôi nghĩ về tính hài hước , vui đùa sẽ làm giảm bớt hay phá vỡ sự căng thẳng.
Tất cả tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nhận vấn đề, hãy thấy rằng chúng ta luôn được chọn lựa thay vì bắt buộc phải. Một số người luôn bị lệ thuộc vào những yếu tố bên ngoài. Chúng ta cần lưu ý hai điều quan trọng khi tiếp nhận thông tin:
Chúng ta hoàn thành được những việc lớn bằng cách làm những điều nhỏ bé ngày này qua ngày khác. Ai đó có lần nói rằng thật kinh khủng nếu phí phạm trí tuệ. Bạn chỉ ngồi đây mà than vãn hay mạnh dạn đi tìm giải pháp vượt qua những khó khăn ấy?