Sid hết lời cảm ơn thần Gnome. Vì thế Nott lên ngựa đi hỏi thăm tất cả những sinh vật anh gặp trên đường về nơi cư ngụ của thần Gnome. - Làm thế quái nào mà ai cũng hỏi ta về cái cây bốn lá vớ vẩn nào đó nhỉ? Ta vừa mới nói với một hiệp sĩ đến cách đây mấy phút là: chưa-bao-giờ-có-một-cái-cây-bốn-lá-nào-mọc-ở-khu-rừng-này-hết.
Đơn giản là bởi vì loại cây đó không thể mọc ở đây được, thế thôi. Ở độ tuổi sáu mươi, sau bao thất bại đắng cây và tuyệt vọng, ông vẩn nở được một nụ cười hồn nhiên. Không sót người nào cả, ở mỗi góc đường, ở mỗi quán xá, ở cột đèn giao thông, ở mỗi ngóc ngách của thành phố này.
- Xin ngài đừng đi - Sid khẩn khoản - Xin hãy nói cho tôi biết tại sao. Chính anh đã quyết định tìm kiếm đất mới ngay cả sau khi đã nghe mọi người khẳng định rằng chưa bao giờ có một cây bốn lá nào mọc trong khu rừng đó. Tuy nhiên Sid vẫn quyết định leo lên núi.
Ngươi lúc nào cũng chờ đợi người khác mang đến may mắn cho mình. Người nào nói với ngươi điều đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi. Hắn cũng như ta đều biết Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc ở đâu.
Sự phấn khích dâng cao trong các hiệp sĩ. Đầy là điều chưa từng bao giờ xảy ra trước đây. Chàng điều khiển con ngựa bạch mã chạy từ từ về nơi có mảnh đất của mình.
Thực sự cuốn sách đã truyền cho chúng tôi một niềm cảm hứng rất đặc biệt - mọi người đã thao thức biên tập và thiết kế sao cho thật đẹp và mong sao cuốn sách tuyệt vời này sớm đến tay các bạn. May mắn phải do mình tạo ra. Ta đã hơn hai ngàn năm tuổi rồi.
Thần Gnome đã gần như khuất dạng trong hang đá ngầm. Nott - hiệp sĩ áo đen, một trong hai người còn lại lên tiếng: Anh còn có thể làm được gì khác nữa chứ? Vì thế Nott leo lên ngựa và đi lang thang vô định mãi trong rừng, hy vọng rằng mình sẽ bỗng nhiên may mắn phát hiện được Cây Bốn Lá thần kỳ ở đâu đó.
Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng. - Cảm ơn Người đã trả lời con. Chàng đang làm những gì mình phải làm.
Thời gian trôi qua thật chậm. Vì thế ta luôn phải đảm bảo rằng những bông hoa ly kia được ngủ vào ban ngày để chúng có thể ca hát vào ban đêm. Đột nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên:
Những hạt cây này bỗng tan biến đi như những bông tuyết khi chúng chạm đất. - Tôi không còn biết phải làm gì nữa. Tác giả Alex Rovira và Fernando Trías de Bes là hai người bạn thân, với tính cách đặc biệt, tư duy sống sáng tạo, tích cực, luôn say mê thích thử thách với những ý tưởng mới.