Ba người này vẫn cặm cụi, lam lũ trên mảnh đất của mình. Ông Arad còn giẫm đạp lên những mảnh vụn đó cho đến khi chúng biến thành bụi. Bởi vì đa số họ không biết cách làm giàu, thậm chí khi vàng đến tay, họ cũng không biết cách giữ gìn nó.
- Một người khác lên tiếng – Tôi là người Syri. Ta sẽ nói cho cháu nghe những điều cháu đang muốn biết. Anh chàng cướp biển nổi khùng lên và chửi bới họ thẳng thừng.
Vì vậy, nếu giống như lần trước, bà Sira không cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy. - Cháu à, trong một năm qua, đã trả tiền hàng tháng cho bản thân cháu chưa? - Điều này chứng tỏ con coi trọng sự khôn ngoan của cha lớn hơn túi vàng mà cha đã cho con.
– Sharru Nada đáp lại. - Cháu vẫn giữ riêng số tiền cho cháu đều đặn đấy ạ! – Tôi đáp lại. Nhưng cuối cùng, tôi rất vui mừng vì đã hoàn thành công việc vào lúc bình minh.
Kalabad ngừng kể và chăm chú nhìn vào những gương mặt của các chàng trai: Tôi vừa mới cưới vợ. - Mày nói vậy là được rồi.
- Tại sao cháu lại ước ông nội cháu còn sống khi ông ấy đã hoàn thành trách nhiệm của mình trên cõi đời này? Cháu và cha cháu vẫn có thể làm tốt công việc của ông nội cháu mà. - Vậy sao! – Hadan Gula ngạc nhiên - Tạo sao ông cho rằng, họ chính là những con người của bốn mươi năm về trước mà không phải là người khác? Ansan cho biết, cứ mỗi tuần anh ta đều cho người vay tiền vay hai đồng bạc.
Vì thiếu kinh nghiệm buôn bán mà tôi đã tiêu tán hết số vàng đó rồi. - Với tình trạng như thế, anh ta chỉ mất thời gian chờ đợi mà thôi. - Xin ông đừng nói nữa! – Hadan Gula chen vào – Cháu không muốn ông bêu xấu ông của cháu bằng những lời dối trá như thế không hề là một nô lệ!
- Cậu không biết làm gì, thì suốt đời cậu đúng là một kẻ hèn nhát. Ba người này vẫn cặm cụi, lam lũ trên mảnh đất của mình. Mỗi ngày ông Arad đều mua hai cái bánh, một cho mình và một cho người nô lệ, đồng thời hay nán lại trò chuyện với ông trong lúc ăn bá
Đó là xây dựng những đập nước và vô số những kênh đào nhỏ để dẫn nước từ con sông chính về khắp làng mạc, biến những vùng đất khô cằn thành vùng đất trồng trọt tốt. Ít hôm nữa, ông ta sẽ đến trả tiền cho tôi và nhận lại chiếc nhẫn này. Thoáng thấy vẻ thèm thuồng trong đôi mắt của anh ta, ông cảm thấy lo sợ nên đã bỏ chạy trước khi Zabado vồ lấy khay bánh.
Arkad không chỉ được mệnh danh là người giàu nhất ở thành Babylon, mà còn được mọi người ngưỡng mộ bởi tính tình hào phóng và cởi mở. Đời sống của những người này quả thật khó khăn và họ thường không thể trả hết nợ. Ado à! Anh ta gọi người nô lệ da đen của mình.