Nếu như theo lời thần Gnome và Bà chúa hồ thì rõ ràng anh đang lãng phí thời gian của mình ở đây. Quả đúng là mọi việc đã xảy ra như thế. Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ.
Tôi đã có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, rối thứ tư, và cứ thế. Chàng đang làm những gì mình phải làm. Vì thế hãy cứ làm điều ngươi muốn.
Ông ngước nhìn những nhánh cây đu đưa trong cơn gió thoảng nhẹ của buổi ban chiều cùng những tia nắng lung linh trên thảm cỏ xanh mượt phủ đầy những cây cỏ bốn lá mềm mại như nhung trải rộng dưới chân, chưa bao giờ ông thấy lòng mình bình yên đến thế. Ta - Merlin, biết hết tất cả. Sự việc trở nên phức tạp rồi đây! Trong khu rừng Mê Hoặc chẳng có nơi nào có thể lấy được nước ngoại trừ nơi đây.
Ngươi không thấy rằng tất cả lượng nước mà ta phân phối cho khu rừng Mê Hoặc là do ngấm qua lòng đất hay sao? Nước của ta không chảy thành sông hay suối, nó ngấm từ bờ hồ tới mọi ngóc ngách trong khu rừng Mê Hoặc. Phải biết tin vào chính mình. Đây là cây bốn lá duy nhất trên đời rất quý mà nếu người nào có được nó thì sẽ có được một món quá độc nhất vô nhị: đó là sự may mắn vĩnh cửu.
Nott chợt nhớ ra rằng mình chưa nói chuyện với Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây. Chàng chỉ cảm thấy như vậy là đúng. - Như vậy là cậu đã tin vào cậu chuyện vàtin rằng nó có thật?
Chàng rút thanh kiếm quý của mình cầm chặt trên tay và nghiêng người xuống bên hông ngựa, chàng để thanh kiếm nằm dọc, ấn mạnh xuống đất và tay giữ chặt chuôi kiếm. Nó cần một dòng suối lúc nào cũng tuôn chảy để cung cấp nước cho nó. Thế nhưng cả thần Gnome lẫn Bà chúa hồ đều khẳng định với ta rằng chưa từng có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng Mê Hoặc cả.
Merlin nghĩ rằng sẽ có nhiều người hơn nữa. - Như vậy là cậu đã tin vào cậu chuyện vàtin rằng nó có thật? Những người thấy được sự khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự đã đạt được những kết quả ngoài mong đợi trong công việc.
Chính anh đã quyết định tìm kiếm đất mới ngay cả sau khi đã nghe mọi người khẳng định rằng chưa bao giờ có một cây bốn lá nào mọc trong khu rừng đó. Chàng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn. -Bốn với chẳng ba lá! - Nott nói với giọng chán chường - Ba ngày rồi thật là công cốc, ta tìm mãi mà chẳng thấy đâu.
Và rõ ràng là điều này đang diễn ra với Nott. Còn nếu Người không muốn nói chuyện bây giờ thì con sẽ quay lại sau ạ. Đơn giản là bởi vì loại cây đó không thể mọc ở đây được, thế thôi.
Còn những cây bốn lá may mắn tôi nhờ ông chuyển đến những con người từng bất hạnh, khổ đau nhất trong vương quốc này, những người biết quên mình cho hạnh phúc của người khác. - Nó cần nhiều ánh sáng cũng như là bóng râm vậy. Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng.