Hầu hết chúng ta đều biết bài kiểm tra Rorschach, một loại trắc nghiệm tâm lý do nhà phân tâm học người Thụy Sỹ Hermann Rorschach sáng tạo năm 1921. Một trong những công cụ đó là trọng tâm ngôn ngữ tâm lý, nó liên quan đến những từ ngữ mà một người nào đó chọn để phản ánh trạng thái tâm lý hiện tại của họ. Chúng ta nghĩ là nếu người đó thoải mái và cảm thấy vui vẻ, người đó chắc chắn sẽ đáp ứng đề nghị của chúng ta.
Nhiều người trong chúng ta phải trả lời “Có” với hầu hết những câu hỏi như thế này. Và anh biết rằng tôi không có thời gian để ngồi đây với anh cả ngày. Để thể hiện sự trung thực trong thông điệp của mình, hãy sử dụng các kỹ thuật dưới đây:
Kết quả sẽ thực sự đáng ngạc nhiên. Thời điểm tốt nhất để tìm kiếm lời thú nhận là khi người đó mỏi mệt, đói, khát hay bất kỳ trạng thái nào tương tự. Việc này sẽ thúc giục anh ta hỏi về những gì bạn đang nói đến.
Nếu người đó bị buộc tội vì một chuyện rất xấu xa nhưng sự thật vô tội thì người đó sẽ bực tức với lời buộc tội và sẽ yêu cầu đi sâu hơn vào chủ đề ấy, hoặc lúc này hoặc một ngày nào đó. Rõ ràng con trai bà ấy khó có thể bỏ nghiện được ngay. Ngay trước câu mệnh lệnh chèn một quãng nghỉ ngắn.
Người đó chỉ muốn thuyết phục bạn rằng mình đang nói thật. Và anh biết rằng tôi không có thời gian để ngồi đây với anh cả ngày. Nếu anh không muốn nói với tôi lúc này, thì cứ việc.
Những rào cản bên trong: Lời nói dối tồi tệ nhất là lời nói dối chính mình Việc hỏi thẳng một người: “Anh đang lừa tôi đấy à?” sẽ khiến người đó rơi vào thế phòng thủ. Trạng thái tình cảm hoặc tự hình thành, hoặc do bên ngoài mang lại, hoặc nảy sinh từ sự kết hợp cả hai trường hợp.
Đồng thời bạn cũng tự trách mình. Nó đem lại những kết quả khác nhau tùy vào từng tình huống cụ thể. Lý do của điều này là cuộc nói chuyện không có thật đối với kẻ nói dối.
Người nào nói dối hoặc che giấu điều gì đó hiếm khi dùng ngón tay chỉ vào ai đó hoặc chỉ thẳng trước mặt. Tại sao? Vì thời gian đã trôi qua. Thay vì nói “Vâng, chính tôi,” một người nói dối có thể đáp lại bằng một chữ “vâng” cộc lốc.
Nếu người đó bố trí một vật làm rào chắn với bạn thì cũng giống như việc nói ra câu: Khi mở cửa, bạn được chào đón bởi một phụ nữ trẻ trung, quyến rũ với một nụ cười tươi tắn, tay ve vẩy một cuốn sách bóng loáng trước mặt bạn và đề nghị được nói chuyện với bạn chỉ trong 30 giây. Một biểu hiện không nhất quán thấy rõ giữa điệu bộ và lời nói chứng tỏ rằng người nói đang nói dối.
Cách duy nhất để giảm cơn đau là nói ra sự thật. “Con người thường xuyên vấp phải sự thật nhưng đa phần tự đứng lên và vội vã đi tiếp như chẳng có gì xảy ra. Nó cho tôi biết rằng người đó không ngại đảm nhận những trách nhiệm mới.