Chúng ta có hai cái rỗng. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường. Vẫn chứng nào tật nấy.
Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn.
Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức.
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt. Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.
Đời sống họ không cần những sự kinh động. Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều.
Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.
Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau.
Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút.