Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do.
Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Có thể phơi phới niềm tin. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.
Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào? Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình.
Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo.
Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.
Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.
Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài. Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng.
Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái.
Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Người bảo người là ác. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.
Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Ông anh chuyển sang bể nóng.