Ánh mắt cương nghị của chàng như bừng sáng lên hơn bao giờ hết: - Thế thì trong trường hợp này - chàng mừng rỡ đề nghị - tôi có thể giúp bà và bà có thể giúp tôi. Ta biết rằng Morgana sẽ dụ bán cho ngươi may mắn của mụ ta và kích động nhà ngươi đến đây tìm giết ta.
Đó là một cảnh tượng đáng kinh ngạc. - Bây giờ thì anh có thể sống đến suốt đời với sự may mắn đó. Ông đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời, đặc biệt ba mươi năm gần đây là thời gian khó khăn hơn bao giờ hết.
Đám lá ấy mơn man thật nhẹ bàn tay ông như muốn mời gọi sự chú ýcủa ông. Sid nhận thấy rằng cái mà bà thiếu lại chính là cái mà chàng đang cần: một dòng suối. Vì thế Sid quyết định tranh thủ thời gian trời còn sáng để làm luôn vào hôm nay.
Vì vậy hãy giữ im lặng và đi đi. Nhưng nếu tôi biết là tôi sẽ sống đến cuối đời với tất cả sự may mắn mang đến từ cây bốn lá bất kể tôi làm gì thì cuộc sống của tôi sẽ vô vị, và tôi sẽ không còn là một hiệp sĩ nữa. Bỗng Jim thấy nhột nhột ở bàn chân.
Trước khi ngủ, chàng nghĩ về sự quan trọng của việc không thay đổi mục tiêu của mình vì mục tiêu của một người nào khác. Ta sẽ bảo ông ta tự mình nhổ Cây Bốn Lá thần kỳ lên. Chắc cậu không biết lý do tại sao phải không? Lúc đó, một người chú của cha tôi vừa mới qua đời nhưng ông ấy lại không có con cái gì cả.
Thế nhưng chẳng có điều gì xảy ra cả. Chúng chính là hạt giống của Cây Bốn Lá thần kỳ, mỗi hạt rơi xuống là. Chàng cũng biết rằng Gnome chính là vị thần mình cần tìm tới để hỏi về cây bốn lá.
Trước khi ngủ, chàng nghĩ về sự quan trọng của việc không thay đổi mục tiêu của mình vì mục tiêu của một người nào khác. Anh đã làm gì sai nào? Sao anh lại thấy khổ sở đến thế? Anh tự hỏi: "Ta xứng đáng có được may mắn. Trái lại lúc nào ta cũng ban đều cho mọi người một cách công bằng.
- Ta tin rằng có một cây bốn lá sẽ mang lại may mắn vô tận cho những ai sở hữu nó như những gì ông ta nói. Sau đó Nott chợt nhớ đến Sid và anh cảm thấy vui hơn một chút. Bây giờ anh biết nói chuyện với ai? Nott cưỡi ngựa vẩn vơ trong khu rừng mà chẳng biết phải đi đâu.
Giờ thì điều kiện đất đai đã khác rồi. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó. Hắn cũng như ta đều biết Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc ở đâu.
Trong mười năm liên tục, tôi luôn tái đầu tư những gì mình đã có được. Những hạt cây này bỗng tan biến đi như những bông tuyết khi chúng chạm đất. Năm phút nữa lại trôi qua.