Cậu là người có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu có thể giúp tớ không? Nếu có ai cần chia sẻ điều gì với anh thì tốt nhất là hãy đợi đến khi gặp được anh trong bữa cơm tối hiếm hoi, nếu anh về kịp. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ.
- Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn. Các nhân viên đều hiểu đúng ý James và đa số đều nắm bắt tốt yêu cầu công việc. Tuy thế, James vẫn tỏ ra hơi thiếu kiên nhẫn với việc chuẩn bị này.
- Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones. Anh phải viết và đánh giá các bản báo cáo, phải đọc những bản thông cáo và tạp chí chuyên ngành; phải luôn có mặt tại những cuộc họp quan trọng. Tôi không biết cậu đã làm gì trong những tháng qua, nhưng mọi việc đang rất tốt đấy.
Jones bước tới chiếc tủ lạnh nhỏ nơi góc phòng và mang ra cho James một chai La Vie ướp lạnh: Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ. Tuần tiếp theo, tình hình công việc diễn ra không được suôn sẻ như trước.
- Không đơn giản đâu. - Jones ngồi thẳng lên, chuẩn bị nói tiếp. Tôi tin rằng những chuyện như thế này sẽ không bao giờ lặp lại nữa.
Làm thế nào điều này có thể xảy ra nhỉ? Anh đã hết sức cẩn trọng cơ mà. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. - Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc.
Trước đây, anh có thói quen khui một chai bia và ngồi vào ghế bành rồi nhắm mắt lại. Anh cũng muốn tỏ ra tế nhị để không làm cô bị thất vọng, nhưng quả thật kết quả hoàn toàn khác với những gì anh mong đợi. Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng.
Còn James lại chẳng có thời gian. Và giờ về nhà của anh lại tùy thuộc vào mức độ hoàn tất những công việc quan trọng cần giải quyết trong ngày hoặc khối lượng công việc còn tồn đọng trong ngăn hồ sơ. Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa.
Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. - Anh chỉ vào tấm bảng.
Và, thật ra tớ cũng đã gặp một chuyện tương tự như thế này. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai.