2 triệu đô-la một năm như chúng ta đã nói chuyện khi đó. Người nghèo tin rằng, nếu sự việc không tiến triển tốt, thì đó sẽ là tai họa. Chúng tôi thường trả hết nợ trong thẻ tín dụng (thường là bằng những khoản tiền thưởng lớn) để rồi lại dấn sâu vào nợ nần chỉ trong sáu tháng sau đó, cho dù chúng tôi có kiếm được bao nhiêu tiền.
Tôi tin rằng đó chính là tự do thật sự. Tóm lại, trừ khi chúng ta hiểu được căn nguyên của vấn đề và làm tan biến nỗi sợ hãi, còn không thì chẳng số tiền nào có thể giúp được. Bạn cũng sẽ tìm thấy một lĩnh vực kinh doanh hay một “cỗ xe nghề nghiệp” thể hiện tài năng đặc biệt của mình.
Thật may mắn là cha tôi đã nhận ra sức mạnh của việc đầu tư, nhất là đầu tư vào bất động sản. Có lẽ họ sợ phải kiểm tra giá trị thực của mình trên thương trường. Điều đó sẽ chỉ có hiệu quả nếu bạn làm theo đúng các hành động và bắt chước thật chính xác cách suy nghĩ của họ.
Phần lớn mọi người bỏ ra năng lượng lao động và thu về năng lượng tiền bạc. Không nhất thiết phải cố thoát khỏi nỗi sợ hãi mới thành công. Tôi chúc bạn gặt hái nhiều thành công to lớn và hạnh phúc thật sự, và tôi mong sẽ được gặp bạn trong thời gian sớm nhất.
Tôi quyết định khởi đầu một việc kinh doanh mới. Chẳng hạn bạn có thể trở thành người bán hàng ăn hoa hồng. Bởi vì, nếu sự quan tâm là cái mà bạn muốn thì bạn đang sống trong sự thương hại của người khác.
Tôi luôn giữ khoảng cách càng xa càng tốt với những người hay oán thán, bởi vì những năng lượng tiêu cực rất dễ lây lan. Ông trả lời: “Tôi nghĩ rằng người giàu luôn giữ đúng lời hứa, và giờ là lúc tôi thực hiện lời hứa vào chơi bài với cha cậu. Có trong tay những dụng cụ tốt nhất là điều quan trọng, nhưng quan trọng hơn, anh ta phải là một người thợ mộc xuất sắc để có thể sử dụng những dụng cụ đó một cách thành thạo.
Tuy nhiên, khi tôi hỏi tiếp: “Bao nhiêu người trong các bạn coi sự an toàn là động lực chính cho thành công?” thì hầu như tất cả mọi người đều giơ tay. Người nghèo thường nhìn thành công của người khác bằng cặp mắt oán giận, khinh khi pha lẫn đố kỵ và ganh ghét. Là một gã trẻ tuổi ương bướng, khi đó tôi nghĩ rằng tôi đã biết tất cả; nhưng khốn nỗi, tài khoản ngân hàng của tôi lại nói điều khác hẳn.
Trong thời gian làm người phụ việc, tôi đã dành thời gian nói chuyện với quản lý về lời lỗ, xem hộp thư để biết tên các nhà cung cấp, giúp người nướng bánh từ 4 giờ sáng để học và làm quen với thiết bị, gia vị và các sự cố thường xảy ra. Trong cuốn sách nổi tiếng “Nhà Triệu Phú Một Phút” (The One Minute Millionaire), những người bạn tốt của tôi là Mark Victor Hansen và Robert Allen đã trích dẫn câu chuyện bất hủ của Russell H. Tôi cũng muốn được cảm ơn cha mẹ tôi, S am và S ara, cũng như chị tôi, Mary, và anh rể tôi, Harvey, vì tình yêu và sự ủng hộ không cùng của họ.
Tôi đọc mọi cuốn sách, nghe mọi băng đĩa, tham gia mọi khóa học có thể. Đây là điểm mấu chốt, tôi nhắc lại: Bạn sẽ sống đúng theo câu chuyện của bạn. Bạn sẽ sớm nhận ra đó là một cách nghĩ có hại cho bạn ra sao.
mình - đó là hai thế giới khác biệt, và giữa chúng có một khoảng cách lớn. Đứa trẻ chỉ vào bức tranh và sung sướng reo lên: “Con muốn cây kem đó cơ!”. Thu nhập tồn tại dưới hai hình thức: thu nhập từ việc làm và thu nhập thụ động.