Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.
Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích.
Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.
Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân.
Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm.
Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500.
Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.
Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.
Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có) Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Thế giới đầy rẫy những hận thù.
Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Chị lắc đầu bảo mệt lắm.