Tất cả mãi mãi là tất cả. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Khá nhẹ nhõm và yên bình.
Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu.
Chẳng có cái gì đập. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói.
Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Mất thương hiệu hơi bị phiền.
Thi thoảng chúng bay rợp trời. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.
Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Bạn có hai giọng chính. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng.
Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Hoặc có nhưng không nhiều. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn.
Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh.
Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú.