Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.
Hắn cũng đang không cảm nhận được. Lần sau không thế nữa nhé. Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở.
Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.
Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Khi mà tôi lạc loài.
Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế.
Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt.
Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.
Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó? Biết chỉ để biết mà thôi.
Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.
Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Rao giảng cũng là chơi.