Người bảo người là ác. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Lúc đó, tôi trống rỗng.
Đúng là thân làm tội đời! Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.
Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ.
Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.
Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.
Còn một ngày nữa mới tới hạn. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa.
Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.
Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Vật chất? Bạn đâu có. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần.
Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc.