Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Tôi tống vào thùng rác. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước.
Có thể phơi phới niềm tin. Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.
Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp. Đời sống họ không cần những sự kinh động. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Thấy mặt mình mát lạnh. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình.
Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.
Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy.
Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Lại nói chuyện đi đá bóng.
Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi.
Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe.
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn.