Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.
Màu mận đương độ chín. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm.
Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà.
Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp. Cứ ngỡ mình yêu mình. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.
Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế.
Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.
Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.
Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.