Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Tôi muốn gặp ông cụ. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.
Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Không gì tự nhiên sinh ra.
Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Tôi không muốn đi đâu cả. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá.
Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận.
Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Chả phải bổn phận gì. Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách.
Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.
Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.
Đến chỗ học không phải để học. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.
Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Nhưng thế tại sao ta không sướng? Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.