Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức.
Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh. - Ông còn lo xa hơn tôi. Thi thoảng viết nhưng không tiện.
Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.
Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi.
Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Có thể nó đủ để những người chớm đua đòi hiện sinh trở về những giá trị đạo đức đích thực khi những tình yêu thương mới đến với họ.
Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác.
Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại.
Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Tôi về, cũng đỡ in ít. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc.
Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học.