Bằng việc thay đổi cách nêu câu hỏi, bạn có thêm cơ hội phát giác sự dối trá. Bằng cách bắt đầu dưới dạng một lời phủ nhận, ông ta đã khéo léo gợi ý mà không hề bị nghi ngờ. Chẳng hạn, nếu bạn thích nấu ăn, các bước có thể là: đi chợ và về nhà rồi nấu ăn.
Vì thế, nó tiếp tục: “Bọn con đi xem phim. Và mong muốn không nhìn nhận của chúng ta sàng lọc đi những thông tin quan trọng thường cho chúng ta manh mối tìm ra sự thật. Tuy nhiên, nếu bạn nói…
Và ngược lại với những người thuận trái. Đề nghị người đó nói ra sự thật tức là đề nghị họ thay đổi quan điểm ban đầu của mình, nói dối. Tất cả mọi người đều biết ai đó dứt khoát không chịu tin rằng vợ hoặc chồng người đó[1] bội bạc, bất kể có những dấu hiệu cảnh báo điều đó.
Có ba động cơ tâm lý ở đây: Cử chỉ và điệu bộ của tay không tự nhiên và gần như máy móc. Mọi người thường nói “Lấy thủ để công.
Cách này không giúp Martha biết được ý định thật sự của con trai mình. Mách nước nhanh: Khi nói chuyện bạn nên luôn luôn sử dụng tên của người đó. Người đó đưa ra cho bạn một sự lựa chọn “tốt hơn” so với đề nghị của bạn khi không thể đáp ứng những gì bạn yêu cầu từ ban đầu.
Thái độ mặt đối mặt thường thấy ở người tìm cách bác lại một tuyên bố vu khống. Họ không kêu ca, cằn nhằn hay có thái độ nóng nảy. Nói cách khác, câu cú của người đó chắc chắn sẽ lộn xộn.
Phản ứng của bạn chắc chắn là nhẹ nhàng hơn hẳn. Tất cả những gì bạn làm là phát triển một sự thật mà người đó đã đưa ra. Nếu tôi không thể trông cậy vào anh thì tôi không biết mình sẽ phải làm gì.
Khi Sarah thừa nhận tình yêu của cô dành cho vị hôn phu, cô giãi bày với anh ta rằng cô quan tâm đến anh ta như thế nào. Tuy nhiên, chúng ta thường chỉ chú ý đến lời từ và bỏ quên phần thông điệp thể hiện qua các nhân tố phi ngôn từ – phần lớn nhất và có thể nói là chân thực nhất. Một đồng nghiệp của tôi tại bệnh viện khác có vấn đề với một bác sĩ.
Sau đó, hãy bảo ai đó bịa ra một câu chuyện về một kỳ nghỉ mà người đó chưa hề trải qua. Chẳng hạn, trong một bữa tiệc có ai đó nói rằng anh ta vừa đi thăm khu bảo tồn thú hoang ở Đông Phi về. Đọc một trang hay chỉ một đoạn khoảng chục dòng bất kỳ trong cuốn sách, bạn cũng đều thu được một công cụ, một kinh nghiệm có thể áp dụng ngay vào thực tế.
Và vì muốn bảo vệ cô ta, anh ấy có thể chần chừ không muốn nói. Chìa khóa để tránh bị quy tắc này giăng bẫy là bạn hãy tự hỏi mình: mình có còn muốn nó không nếu có cả triệu cái như thế và chẳng ai muốn cái nào cả? Cô ta có chìa khóa, và thứ đồ duy nhất bị mất là vài món trang sức đắt tiền đã được giấu kỹ.