- Chúng tôi đã nghe rất nhiều chuyện về ông ấy. Ông thừa khả năng giúp cho những người quyết tâm làm việc siêng năng, tự lập và có ý chí tiến thủ trở nên giàu có; nhưng đối với chàng trai này, muốn tác động để làm thay đổi cách suy nghĩ của anh ta là một điều hết sức khó khăn. Trong khi, hai bà trẻ hơn thì cười mũi và xem tôi như một trò tiêu khiển.
Cho đến bây giờ tôi đã sở hữu được một trang trại gia súc có số lượng lên tới ngàn con. Bà Swasti, người nô lệ làm quản gia cho ông Nana-naid, luôn cho ông ăn uống đầy đủ vì ông vẫn thường giúp bà ấy làm những công việc nặng nhọc. Đầu óc anh đang cố đấu tranh một cách nhẫn nại với một vấn đề mà anh chưa tìm ra lời giải đáp.
Nhưng điều này mãi mãi không thể thực hiện được. – Ngài có thể trả cho tôi hai phần ba số tiền của chín trăm con cừu này cũng được, để tôi có thể khởi hành ngay bây giờ. Cư dân Babylon là những nhà tài chính, những thương gia giàu kinh nghiệm.
Tôi nhìn vào khoảng không trước mắt. Trong đoàn lữ hành đó có một chàng trai trẻ. Tôi bị bắt và dần trở thành một phần tử trong nhóm người xấu xa đó.
Hừ! Với sức người có hạn, thì ai có thể làm nhanh công việc khó nhọc này chứ? Hadan Gula ngồi thẳng người trên lưng con lạc đà và xúc động đáp lại: Hai tai của tôi chắc hẳn đã nghe nhầm đấy chứ, phải không anh Rodan?
Mặc dù đã rất cố gắng, nhưng chúng tôi không tài nào đếm được. – Cuối cùng thì anh cũng bị đánh gãy xương thôi. Về sau tôi lại tin rằng, đó là do trí não đần độn của mình.
- Dabasir, cậu có linh hồn của một người tự do, hay linh hồn của một kẻ nô lệ? Chỗ ở mới của ông khá tốt. Vì ngay bây giờ, cậu là một con người tự do!
Cuối buổi tiệc, vợ chồng ông Arkad ngồi trên hai chiếc ghế lớn đặt trang trọng ở giữa đại sảnh phòng khách. - Họ cũng đẹp đẽ, mạnh khỏe như chúng ta. Tôi đã phải làm lụng vất vả, tính toán cẩn thận và tích lũy trong một thời gian dài mới có được số vàng đó.
Bây giờ tôi chỉ có thế giữ món đồ trang sức này để làm vật chứng. - Đó là sự thật, Kobbi à! Cho dù cuộc sống của chúng ta chưa được như ý, nhưng chúng ta không hề muốn năm này sang năm khác phải sống những chuỗi ngày như kiếp nô lệ. Nó không giống như cảnh vật hàng ngày mà chúng ta thường thấy.
Đây là một món quà đầy ý nghĩa cho những ai đã và đang bước vào thế giới kinh doanh, hoặc cho nhiều người đang còn hoang mang, do dự trong cách sử dụng tiền bạc. Có lẽ, đây là lối thoát duy nhất của ông trong tình cảnh này. Dừng lại một chút, ông nói tiếp: