Tôi luôn cảm thấy hãnh diện khi khoe với mọi người rằng: Cộng sự của tôi là Bob Woolf. Chắc chắn Pacino không cố tình muốn gây cười, anh ta chỉ tự nhiên thốt ra cây ấy theo quán tính. 9 giờ 10 phút, tôi buồn ngủ díu cả mắt.
Tổng thống cũng là một con người. Tớ không có thời gian để viết một lá thư ngắn. Điều này quan trọng bởi nó hứa hẹn cuộc họp sẽ diễn ra nghiêm túc, hiệu quả.
Ông ấy đồng ý mua một bộ sách. Có những điều ngày xưa thì được nhưng ngày nay lại không. Sinatra kể rằng hôm nọ đang ăn tối ở nhà hàng Chasens (ở Hollywood) thì thấy Don Rickles.
Như thường lệ, chương trình được truyền thanh trực tiếp từ 23 đến 24 giờ đêm. Bạn có thể tưởng tượng các thính giả của tôi đã cười nghiêng ngửa thế nào. Perrot phủ nhận việc ông ta quan tâm đến kỳ tranh cử tổng thống.
Nhưng khi chúng tôi nói chuyện về hiện tại thì không có gì khiến anh ấy thấy căng thẳng nữa. Tôi thi hành nhiệm vụ của mình trong hai mươi phút, mời Sergio lên hát và ngồi yêu cho đến giờ ra về. Don về chỗ hí hửng chờ đợi, thản nhiên như không có chuyện gì.
Đừng quên ghi âm giọng nói của chính mình. Ngôn ngữ của đôi mắt quan trọng. Anh chàng Larry trong tấm gương kia cũng hoạt bát và đẹp trai…y như tôi vậy, bởi thế chúng tôi trò chuyện rất ăn ý và thoải mái.
Tôi uống cà phê và thật nhiều nước để không bị khô cổ họng. Sau đó khóa chặt của lại và bắt đầu nói, nói và nói. Nói chuyện với cấp dưới thì giữ thái độ như thế nào? Có nhất thiết là lúc nào cũng phải nói như quát thì mới thể hiện được cái uy của người lãnh đạo? Chắc chắn là không.
Vì sự gò bó, khiên cưỡng không bao giờ giúp bạn thể hiện tốt bản thân được. Bạn sẽ thành công hay thất bại? Tất cả tùy thuộc vào sự khéo léo lúc co lúc duỗi của bạn. Có thể bạn đã biết chuyện này rồi, nhưng tôi vẫn sẽ kể.
Nếu cẩn thận hơn thì mọi việc đã chặn đứng ngay từ đầu. Và đừng chơi game với nhân viên trong giờ làm việc! Dẫu cho có ý tốt là muốn thân thiện với họ đi chăng nữa… Hãy là một người cấp trên nghiêm túc, chính trực, nhất là phải có một trình độ chuyên môn cao hơn cấp dưới. Nhất là đừng để ký ức tràn về như một thác nước rồi thao thao bất tuyệt.
Tại sao anh ấy có thể làm cho mọi người cười mà không phải là tôi hay là bạn? Vì Rickles đã biến sự khôi hài thành bản năng thấm sâu vào máu thịt. Sai lầm chưa từng có! Vì quá xúc động nên tôi không sao điều khiển được cái ghế, và bởi thế nên nó cứ quay vòng vòng. Anh cũng không biết cuộc phỏng vấn sẽ đi tới đâu, vì thế anh ấy sợ.