Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế.
Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Suy ra bạn sai và bảo thủ.
Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt.
Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.
Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Cậu ấy là người tốt. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).
Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.
Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.
Nhưng mà này không được bi quan. Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp. Sau đây là một số dữ kiện.
Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn.